YÊU THÍCH
CỘNG ĐỒNG
TRÀO LƯU MỚI 
Đây là một bài viết rất dài nên khuyến cáo chỉ dành cho những người đủ kiên nhẫn…
Sức mạnh của những động tác căn bản
Cậu bé Parker của bộ phim Karate Kid hẳn bạn còn nhớ. Cậu đã được sư phụ dạy những thế võ tuyệt vời chỉ nhờ những động tác mà cậu cho rằng vớ vẩn. Cậu bé không thể hiểu tại sao sư phụ lại bắt mình lặp đi lặp lại những hành động đó: Treo áo khoác, quét sơn tường và những cú đấm buồn tẻ… Nhưng kết quả thì bạn thấy đấy, chính những hành động buồn tẻ lặp đi lặp lại đó cuối cùng đã phát huy tác dụng, cho cậu một sức mạnh mà chính cậu cũng không ngờ tới. Để đánh bại đương kim vô địch và giành chiến thắng.
Rồi chuyện về những võ sĩ quyền anh, bạn có biết để có thể lên vũ đài thi đấu họ đã phải trải qua bao nhiêu thời gian luyện tập vô cùng gian khổ. Và phần lớn thời gian đó cũng chỉ là việc lặp đi lặp lại một vài động tác căn bản, những cú thọc, đấm thẳng tay hay móc ngang, móc ngược… Họ bắt buộc phải luyện tập những động tác này, không có cách nào khác, không một võ sĩ nào lại không phải trải qua những ngày tháng buồn tẻ lặp đi lặp lại những động tác giống nhau đơn điệu ngày này qua tháng nọ. Nhưng rồi bạn thấy đấy, một cú đấm của người bình thường chúng ta nếu chỉ có thể khiến người khác đau hoặc choáng váng. Thì một cú đấm của võ sĩ quyền anh có thể khiến cho đối phương bất tỉnh hoặc thậm chí còn có khả năng khiến một người bình thường gục chết tại chỗ.
Hay như bất kỳ một vận động viên thuộc bộ môn nào: Cầu lông, tennis, đá bóng, bóng rổ hay thậm chí là các dancer, họa sĩ… chắc chắn đều phải trải qua một thời kỳ dài tập luyện những động tác căn bản: Gập cổ tay, ném bóng vào tường, vào rổ, sút bóng trực diện vào khung thành, lắc hông, vặn eo hay tập vẽ tĩnh vật… Tất cả những hành động này là cái căn bản, cái bắt buộc, cái tiền đề cho mọi sự thành công sau này của họ. Mà thường thì thời gian tập luyện những hành động căn bản này rất dài, lâu và nhàm chán.
Mới đầu bạn sẽ chẳng biết chúng có tác dụng gì hay quan trọng ra sao. Nhưng rồi thời gian qua đi, bạn sẽ nhận ra, không một ai thành công trong bộ môn của họ mà lại không thành thạo những động tác căn bản này. Kể cả những vận động viên tài giỏi và giàu kinh nghiệm đến mấy, dành nhiều thời gian để nâng cao năng lực cũng như khả năng của bản thân đến mấy, thì cũng chỉ là sau khi họ đã thành thạo những bài học căn bản nhất.
Thật ra tôi không định nói tới thể dục thể thao hay khuyên bạn tập luyện võ vẽ hay đánh đấm gì cả. Tôi chỉ đang cố chỉ cho bạn thấy rằng có những hành động rất đơn giản trong cuộc sống hàng ngày, mà nếu chúng ta kiên trì duy trì và tập luyện, thì sẽ như các động tác trên, mang đến cho bạn một sức mạnh lớn lao giúp bạn đạt được điều mình muốn.
Bạn chỉ cần xác định được những động tác căn bản cần thiết cho mục tiêu của mình, và cố gắng duy trì chúng. Có những hành động sẽ giúp bạn thành công trong tương lai, nhưng cũng có những hành động cho bạn cảm giác thành công và hữu ích ngay ngày hôm nay, ngay lúc này, ngay khi bạn hành động. Đó là những hành động căn bản giúp bạn đạt được mục tiêu của mình. Những hành động về cơ bản cũng giống như những cú đấm của võ sĩ quyền anh vậy.
Diễn giải vấn đề là thế, nhưng cách ta hành động và áp dụng thì có thể khác rất nhiều. Không chỉ trong thể thao hay các môn vận động mới áp dụng được lý thuyết này. Lý thuyết tầm quan trọng của những hành động căn bản. Những thứ căn bản là quan trọng nhất, là tất cả, là tiền đề của mọi thứ trên đời. Có những điều căn bản, dễ thực hiện và rất đơn giản nếu được duy trì mỗi ngày cũng sẽ mang đến cho bạn thành công. Từ một góc nhìn khác, tôi sẽ cho bạn thấy rằng ta có thể áp dụng thuyết này vào mọi nơi, mọi việc trong cuộc sống, mà chính tôi đã – đang áp dụng và cảm thấy vô cùng hữu ích. Hy vọng nó cũng có ích cho bạn.
Động tác căn bản để mỗi ngày trôi qua không vô ích
Trước tiên, bạn cần đầu tư một cuốn sổ tay nhỏ và một cây bút, tất nhiên mục đích của chúng là dùng để ghi chép lại. Yên tâm tôi không bắt bạn viết nhật ký đâu. Bạn có thể viết vào điện thoại như cách nhiều người đang làm, nhưng với tôi thì giấy bút giống bảo bối hơn, mang lại nhiều hiệu quả hơn mà ai cũng có thể sắm được.
Cho dù đi bất cứ đâu, hãy mang cuốn sổ theo bên mình, rất gọn nhẹ và đơn giản, bạn có thể bỏ vào balo, cặp táp, ví tiền hoặc cốp xe, đâu cũng được nhưng hãy luôn mang nó theo bên mình. Cuốn sổ của tôi, mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi thường lên danh sách những việc “tôi muốn mình sẽ làm” trong ngày tiếp theo. Nó như một cuốn sổ nhắc nhỏ vậy. Hãy viết ra tất cả việc bạn cần phải làm, muốn làm và nên làm (dù không muốn) trong cuốn sổ đó, như một kiểu lên lịch, thời gian biểu vậy. Một ngày của tôi thường bao gồm những việc hay ho cần phải làm cho cuộc sống hoặc công việc, đại loại như: Đi tập gym, chụp hình hàng mới, đọc 5 chương sách, viết một bài về chủ đề abc, nghiên cứu về nông nghiệp Việt Nam, tìm phương pháp học anh văn hiệu quả, ship hàng cho khách online, viết kế hoạch cho công việc kinh doanh mới, tìm địa điểm cho chuyến du lịch sắp tới…
Nhưng cũng có đôi khi (hoặc rất nhiều khi) những việc tôi ghi vào nghe chừng lại rất vớ vẩn: Giặt đồ, dọn dẹp phòng, gọi điện cho mẹ, hỏi thăm cô bạn thân, đi làm tóc, đổ xăng, mua một cuốn từ điển, nghĩ tên cho cái club của cậu bạn… Không thể liệt kê hết những việc tôi muốn làm mỗi ngày vì chúng quá lắt nhắt. Thường thì tôi viết những việc mình sẽ làm vào ngày mai, nhưng bất cứ khi nào nghĩ thêm ra được việc gì thì tôi lại bổ sung ngay vào danh sách. Bất cứ khi nào làm xong một việc, tôi gạch dòng công việc đó đi. Và bạn biết không, cảm giác cuối ngày nhìn lại mớ việc mình đã hoàn thành tôi thường không ngờ mình đã làm được nhiều việc đến thế. Một cảm giác rất tuyệt vời, không, phải là cực kỳ tuyệt vời.
Tôi nhớ một câu nói mà tôi treo nơi bàn làm việc: “Một ngày trôi qua vô ích là khi cuối ngày bạn cảm thấy mình chẳng làm được gì cả”. Điều đó thật sự đúng với tôi, mỗi ngày khi hoàn thành những công việc to tát hay lẻ tẻ nhỏ bé mình đề ra, tôi cảm giác vui sướng như mình đang ở đỉnh thế giới vậy. Còn một ngày khi lười biếng không viết bản danh sách, y kỳ ngày đó tôi chẳng làm được việc gì ra hồn cả. Chắc chắn đó sẽ là một ngày lang thang hết trang tin tức này đến trang tin tức kia, chăm chú hết bộ phim này qua bộ phim nọ. Cảm giác ngồi đọc tin tức hay xem phim cả ngày thì rất tuyệt. Nhưng đến cuối ngày tôi luôn thấy dằn vặt vì mình đã lãng phí thời gian thật vô nghĩa.
Tôi phát hiện ra rằng, khi mình viết những công việc cần làm ra giấy, mình không cần nhớ gì nữa, chỉ cần làm theo danh sách thôi. Không biết trí óc các bạn thế nào, chứ trí óc tôi cực kỳ tệ hại. Nếu tối nay tôi nghĩ ra 5 việc mai mình sẽ làm mà không ghi lại, chắc chắn hôm sau tôi sẽ chẳng nhớ gì tới những việc đó hoặc chỉ hoàn thành được 20-50% mà thôi. Còn khi viết chúng ra, khả năng hoàn thành những việc đó luôn đạt mức 70-100%. Luôn là như thế. Đó thực sự là một điều kỳ diệu. Kỳ diệu hơn là việc này lại tuyệt đối đơn giản.
Hơn nữa, khi viết danh sách việc làm, chúng ta có xu hướng quyết tâm hơn để hoàn thành nó, có xu hướng mạnh mẽ hơn để vượt qua các cám dỗ xung quanh để sử dụng thời gian và năng lượng một cách tối ưu và hiệu quả hơn đa phần mọi người. Khi viết ra việc cần làm, sẽ có một sức mạnh vô hình nào đó khiến ta luôn chú ý tới nó, mong muốn hoàn thành nó, để được gạch đi cho đỡ ngứa mắt, để được tận hưởng cảm giác bản thân là một người giữ lời hứa, dù cho chỉ là lời hứa với chính mình. Đó thực sự là một hành động kỳ diệu.
Có cuốn sổ tay, bạn không chỉ có thể lên danh sách những việc cần làm trong ngày, mà bạn còn có thể lập mục tiêu và lên kế hoạch cho cuộc sống nữa. Cảm giác viết mục tiêu ra thành chữ và đắp những việc cần làm cho mục tiêu đó, chính là kế hoạch cuộc đời mà tôi thường hay nhắc tới. Bạn còn nhớ câu này chứ: “Mục tiêu mà không được viết ra trên giấy và không được nhìn thấy mỗi ngày, đó không phải là mục tiêu, mà chỉ là ước muốn.” Viết mục tiêu và kế hoạch của bạn ra sổ tay, theo dạng gạch đầu dòng những việc cần làm, bằng những ngôn từ đơn giản và dễ hiểu nhất. Chính là bước đầu tiên để bạn đạt được ước mơ của mình.
Còn nhớ khi tôi lập mục tiêu là công ty thời trang, việc đầu tiên tôi muốn làm và phải làm là mở một shop thời trang, dù cho chưa có một mẩu kiến thức nào về lĩnh vực này, tôi vẫn tự tin viết ra bản kế hoạch nháp. Đại loại là một bản danh sách những công việc tôi cho là cần thiết: Google những bài viết về chủ đề mở shop thời trang, xin làm part-time tại một shop nào đó, kết bạn với một vài người làm về lĩnh vực này, xin ý kiến một số người sau,.. trình bày ý kiến để mượn vốn của ba mẹ, thuyết phục họ, đi dạo các chợ và các shop thời trang đông khách để học hỏi, đi du lịch Thái Lan tranh thủ tìm hiểu nguồn hàng bla bla cả đống việc cần phải làm như thế, làm sao bạn có thể nhớ nếu không ghi chép lại? Thế mà chỉ với một cuốn sổ và những gạch đầu dòng đơn giản, tôi đã hoàn thành mọi việc một cách dễ dàng.
Ngoài ra còn một tác dụng vô cùng quan trọng mà cuốn sổ nhỏ sẽ cực kỳ hữu ích. Bạn biết đấy, thế giới này được hình thành như hôm nay, tất cả đều bắt nguồn từ một thứ vô cùng quan trọng: Ý tưởng. Mọi thứ đều cần ý tưởng mới được hoàn thành. Thế giới này có thể không thiếu gì, nhưng sẽ luôn luôn đói khát những ý tưởng mới. Mọi ngành công nghiệp từ tay chân thuần túy cho đến trí óc, mọi người lao động từ làm thuê tới làm chủ hay tự lập nghiệp đều cần những ý tưởng mới. Ý tưởng là thứ tuyệt đối quan trọng với chúng ta và cả thế giới này. Thế nhưng ý tưởng lại không thường xuất hiện khi ta cần nó xuất hiện hay khi ta tập trung suy nghĩ vò đầu bứt tóc.
Ý tưởng thường là những giây phút thành thần đến bất chợt. Có thể là khi ta đang tắm, khi ta ăn cơm, khi ta đang tám chuyện với bạn bè, khi ta đọc được một thông tin từ báo chí. Có thể khi ta đi mua sắm, khi ta đang ôm người yêu. Có thể từ một câu nói ngây ngô của một đứa trẻ hay khi ta đang yên vị trên bồn cầu toalet…
Chúng ta thường nói mình không có ý tưởng gì, không phải vì ta không có ý tưởng gì, mà vì ta đã không chộp lấy khi ý tưởng nảy ra để rồi ngay phút giây sau nó đã trôi tuột đi mất. Chúng ta không chộp lấy vì quên hoặc vì giây phút đó ý tưởng nghe có vẻ khôi hài và không thực tế… Rất nhiều lý do biến ta thành những người cù lần, không sáng tạo, không ý tưởng, cả đời chỉ sống bám vào ý tưởng của những người khác. Ta dùng internet, điện thoại, mạng xã hội, thực phẩm, thuốc men, dịch vụ… tất cả mọi thứ ta dùng mỗi ngày đều là những ý tưởng của người khác. Và chẳng có gì ngạc nhiên, ta dùng ý tưởng của họ, họ giàu có, ta nghèo nàn.
Thế nên, việc bạn cần làm, đơn giản chỉ là hãy chộp lại và ghi nhớ mọi ý tưởng từng nảy ra trong đầu bạn. Có thể ngay lúc đó nó mơ hồ và ngớ ngẩn, đừng lo lắng, cứ chộp hết chúng lại, nhét ngay vào cuốn sổ tay đem theo bên mình. Sau một thời gian, hãy đọc lại những ý tưởng đó và chép vào một cuốn khác tạm gọi tên là sổ ý tưởng. Cuốn sổ này bạn hãy cất cho kỹ, khi nào nhớ thì lôi ra đọc. Chắc chắn bạn sẽ vô cùng ngạc nhiên khi thấy mình lại có nhiều ý tưởng như vậy.
Có những cái đã trở thành thực tế ngoài kia, người khác đã làm sản phẩm đó và kinh doanh nó rất thành công, cũng có những cái đọc đi đọc lại bao nhiêu lần vẫn thấy ngớ ngẩn. Không sao cả, tôi tin chắc sẽ có một ngày một trong những ý tưởng đó trở thành sự thật. Bạn sẽ thành công và giàu có nhờ nó. Tất nhiên bạn có thể ghi chép vào điện thoại hay file máy tính. Nhưng những thứ điện tử đó thường không khiến bạn hào hứng như giấy trắng mực đen đâu, lại rất dễ thất lạc và quên bẵng. Trong khi sổ tay bạn có thể để chúng trên giá sách hay trong ngăn bàn, muốn xem lại rất dễ dàng và tiện dụng đúng không?
Tôi cũng có một vài những cuốn sổ ý tưởng, tôi cũng rất hay tự thừa nhận mình là công ty ý tưởng vì tôi có rất nhiều. Không phải tôi sáng tạo hay thông minh hơn người khác, chỉ là tôi luôn biết cách giữ chúng lại khi người khác ném đi hay lãng quên vì những ý tưởng thường xuất hiện quá bất chợt. Tất cả là nhờ cuốn sổ tay tôi luôn mang bên mình để luôn kịp ghi chép lại những ý tưởng nảy đến bất chợt. Thỉnh thoảng đọc lại cuốn sổ ý tưởng của mình, tôi phát hiện ra rất nhiều những ý tưởng của tôi đã thành sự thật và được bán trên thị trường. Có thể không chỉ mình tôi nghĩ ra những ý tưởng đó nhưng tôi vẫn có thể nhận, vì thời điểm tôi viết chúng ra những sản phẩm này chưa hề có mặt trên thị trường. Ví dụ như là áo mưa hai đầu cho hai người mặc, đồng phục gia đình, mẹ con, ba con… những thứ này tôi nghĩ ra từ cách đây cả chục năm từ hồi là học sinh.
Tất nhiên hồi đó chưa có những thứ này nhưng nhìn xem giờ chúng mới thịnh hành làm sao. Đương nhiên tôi cũng còn rất nhiều những ý tưởng khác nữa và vẫn luôn bổ sung những ý tưởng mới vào cuốn sổ bảo bối của mình. Đó chính là lý do khiến tôi luôn tự tin và không bao giờ lo sợ cả. Dù cho tình trạng thất nghiệp tăng cao, dù cho thế giới khủng hoảng kinh tế, dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra. Tôi cũng sẽ không lo sợ, vì tôi không phụ thuộc vào những thứ đó, vì tôi luôn có những ý tưởng kinh doanh của riêng mình nên chẳng bao giờ sợ thất nghiệp hay bị đuổi việc cả. Không bao giờ. Tôi tự do. Tất cả những cảm giác này, làm sao tôi có được nếu không duy trì thói quen viết sổ tay của mình?
Bấy nhiêu lý do đã đủ thuyết phục bạn mua một cuốn sổ tay ngay chưa?
Động tác căn bản rèn luyện trí óc
Hãy trở thành một người hiểu biết và khôn ngoan. Đừng làm con cừu non để mặc cho truyền thông và dòng đời chăn dắt nữa. Trở thành người hiểu biết là một trong những mục tiêu ai cũng mong muốn trở thành đúng không? Nhưng bạn không thể nào trở thành người hiểu biết được, nếu như tất cả những gì bạn biết chỉ là những thông tin chính thống trên báo đài. Ở nơi khác nơi có tự do báo chí thì có thể, nhưng ở một đất nước mà truyền thông bị quản lý và dẫn dắt thì không. Bạn chắc đã được nghe câu chuyện này:
Một người kia đến gặp một vị thiền sư và hỏi:
- Đại sư, bạn gái tôi tuy có nhiều ưu điểm, nhưng những khuyết điểm của cô ấy làm tôi rất khó chịu. Làm cách nào để cô ấy chỉ có ưu điểm mà không có khuyết điểm đây?
Thiền sư cười đáp:
- Phương pháp rất đơn giản, nhưng trước khi ta bày, thí chủ hãy đi kiếm giúp ta một tờ giấy chỉ có mặt phải mà không có mặt trái về đây.
Người đó trầm ngâm một lúc rồi cáo từ. Rất nhanh sau đó, anh ta đến trước mặt vị thiền sư và đưa cho ông một… tờ báo Nhân Dân.
Vị thiền sư đọc báo và từ đó ông bế quan, thề không vấn chuyện thế sự nữa.
Đây thật sự là một câu chuyện vô cùng hài hước, nhưng một phần nào đó nói lên sự thật về truyền thông nước ta. Bạn muốn hiểu biết ư? Đừng chỉ đọc báo chí, đừng chỉ đọc những trang tin tức vớ vẩn tốn thời gian. Bạn cần rèn luyện trí óc mình cho thật sắc bén và tăng cường vốn hiểu biết của bản thân. Bởi khi là một người hiểu biết và suy nghĩ nhạy bén, sẽ chẳng ai có thể nói những thứ bịp bớm ba hoa hay lừa đảo bạn. Mà những cơ hội và thành công sẽ đến với bạn rất nhiều. Hãy mở rộng trí óc ra, đừng tầm thường hóa nó bằng những tin tức giật gân vớ vẩn mông, ngực, lộ hàng, đường cong nóng bỏng hay những phát ngôn gây sốc của mấy cậu chàng cô nàng sâu bít nữa.
Tất nhiên tôi không bắt bạn phải bỏ hẳn những trang tin tức bạn yêu thích, chỉ là đừng quá sa đà vào nó mà hãy tận dụng nó để làm tăng vốn hiểu biết của mình. Mỗi ngày khi đọc tin tức hoặc đọc từ những cuốn sách hay các chia sẻ của bạn bè trên facebook, nếu như xuất hiện một chủ đề nào đó làm tôi băn khoăn, một chủ đề tôi chả hiểu gì hay một chủ đề nào đó tôi thấy thú vị… Tôi sẽ ghi chúng ra thành một việc phải làm trong danh sách việc làm, và quyết tâm tìm hiểu chúng.
Tôi từng tìm hiểu về những chủ đề như là nông nghiệp Việt Nam, cây macca- hoàng hậu các loại hạt, óc chó- vua các loại hạt, rồi tìm hiểu về thế giới như là văn hóa Nhật Bản, những điều kinh ngạc về kinh tế Israel, về mô hình giáo dục thiên đường của Thụy Điển, về những người nông dân Ấn Độ, cho tới những chủ đề lớn lao như triết học, chính trị, thực phẩm biến đổi gien… Mới đây như hôm qua tôi nghiên cứu về cách làm rau câu 3D, một món rất hot mùa thu này và hôm nay thì tôi tìm hiểu về loại xe đạp không bàn đạp balance-bike… Mỗi ngày một chủ đề, tôi cảm thấy mình thật ngô nghê và thiếu kiến thức trầm trọng. Tôi nhận ra hai mươi mấy năm trời mình thật sự chẳng hiểu gì về cuộc sống, kinh tế và thế giới cả. Cứ thế mỗi ngày tôi lại càng hiểu biết hơn với nhiều thông tin chất lượng hơn, không còn ham mê chút gì về những tin tức tầm thường bát nháo nữa.
Mỗi khi đọc được một từ hay ho, một chủ đề lạ lẫm và tìm hiểu về nó tôi cảm giác trí óc mình mở ra và trái tim cũng rộng mở, đón chào những thứ thật sự được gọi là kiến thức. Những thứ mà truyền thông truyền thống không bao giờ nhắc tới hoặc chỉ nói qua loa đại khái mà thôi, nhằm đừng ai tìm hiểu về nó. Truyền thông chỉ nói với bạn rằng Israel là một nơi chiến tranh thảm khốc với Palestine. Truyền thông chỉ nhồi vào sọ bạn rằng nhắc đến Triều Tiên thì chỉ có những hoạt động của ông lãnh đạo mà không nhắc đến cuộc sống thực chất của người dân đang tệ hại thế nào, do đâu mà có. Nhắc đến Ấn Độ thì chỉ có những tệ nạn hiếp dâm trên tin tức và nhứng bài hát điệu nhảy từ đầu đến cuối ngày trong các bộ phim. Truyền thông hét lên với bạn rằng Việt Nam luôn luôn đang chuẩn bị giấy tờ để kiện Trung Quốc hoặc luôn nhắc nhở hai bên duy trì quan hệ keo sơn gắn bó mật thiết… Tất cả những gì chúng ta biết, đều là nhờ truyền thông, và tất cả chỉ đều là phần nổi của tảng băng chìm.
Bạn muốn hiểu biết, bạn phải tìm thông tin, đọc, nghiền ngẫm, đối chiếu và chọn cho mình một niềm tin mà mình tin tưởng. Đừng nghe mọi điều báo chí viết, đừng tin mọi điều báo chí nói. Vì những nhà báo họ cũng chỉ là những con người bị kiểm soát và lệ thuộc, không chỉ vào tòa soạn mà còn lệ thuộc vào tiền lương và tình hình chính trị cùng những giới hạn trong suy nghĩ và hiểu biết của chính họ. Bạn cần phải tìm hiểu những thông tin đa chiều khác nữa, mà cách duy nhất là… Google.
Google có thể cho bạn mọi câu trả lời cho mọi câu hỏi trên đời. Nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi giới hạn khả năng tư duy của bạn. Hãy sử dụng công cụ này một cách khôn ngoan, tìm hiểu sâu điều mình muốn biết, thay vì muốn biết mọi điều mọi ngóc ngách cuộc sống này. Google nói riêng hay Internet nói chung còn có một tác hại, đó là nó làm cho ta lười suy nghĩ, lười vận động đầu óc, luôn chỉ thích những thứ có sẵn, những thứ đơn giản, dễ dàng. Để hạn chế điều này và luôn hướng tới mục tiêu một người có đầu óc nhạy bén, hãy duy trì thói quen đọc sách và tranh luận. Mang theo một vài cuốn sách đến mọi nơi, tận dụng mọi khoảng thời gian trống để đọc, đọc như một thói quen, như một sở thích và như một hành động căn bản rèn luyện trí óc như cú đấm mà võ sĩ quyền anh và hành động sơn hàng rào cậu bé Parker phải làm mỗi ngày mỗi ngày vậy đó. Mới đầu bạn sẽ thấy chán nản và vô nghĩa, nhưng khi nó thành bản năng và thói quen của bạn, bạn sẽ nhận thấy sức mạnh của nó tác động lên cuộc đời bạn nhiều như thế nào.
Từ hai tháng nay khi sử dụng cách này, tôi cảm thấy sự hiểu biết và vốn kiến thức của mình tăng lên nhanh chóng, hơn hẳn những kiến thức vụn vặt góp nhặt trong hàng chục năm trước đây gom lại. Từ một kẻ nghiện tin tức vậy mà giờ đây nhiều ngày trôi qua tôi chả còn bận tâm đến những trang báo đó nữa. Không còn đau lòng và tức giận vì những tin tiêu cực tràn lan từ kinh tế cho đến xã hội, không còn chán nản hay ngán ngẩm khi phải đọc những tin tức nhảm nhí của showbiz, không còn tuyệt vọng vì cảm giác mình không làm được gì cho đất nước này, cho xã hội này. Thay vào đó là một con người luôn hứng khởi tìm những chủ đề mới mẻ và tìm hiểu sâu về nó. Ngạc nhiên về những gì mình chưa biết hay thậm chí tức giận vì những gì mình đã biết đều sai bét be. Tôi không thích đi học, nhưng thật sự tôi đang học hỏi, học những cái mới, học miệt mài say mê và không hề muốn dừng lại.
Để rèn luyện trí óc của mình, bạn có thể và tôi khuyên là hãy tham gia những buổi tranh luận online, tập nói lên chính kiến của mình trong các vấn đề xã hội, các chính sách kinh tế. Hãy tập thói quen comment các bài viết bằng suy nghĩ và góc nhìn của bạn. Tập nói những gì mình quan tâm và học hỏi được qua những status mỗi ngày thay vì những câu than van, oán trách vô nghĩa. Hãy viết những điều khó nói vào sổ tay của bạn, có thể là lời yêu thương, lời oán giận hay thậm chí là hận thù, duy trì thói quen viết, bạn sẽ thấy viết suy nghĩ của mình thật là dễ dàng và có tác dụng khủng khiếp. Thói quen viết giúp bạn tin tưởng hơn vào những suy nghĩ của chính mình, giúp bạn nhìn thấy con đường đạt mục tiêu trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, hay thậm chí những cảm giác tiêu cực như hận thù oán ghét dễ tan biến hơn rất nhiều, kiểu như nỗi lòng được trút ra hết vậy. Vô cùng thanh thản.
Hãy làm quen và gặp mặt những người bạn có cùng niềm đam mê và mục đích sống, tranh luận và học hỏi, đừng giết thời gian bằng những buổi cafe “chém gió” vô nghĩa (không hiểu sao tôi luôn rất ghét từ này dù được nghe thường xuyên và đây là lần đầu tiên tôi nhắc tới nó). Hãy biến buổi cafe vô nghĩa thành những buổi thảo luận, về những chủ đề có ích, hãy thôi nhắc về quá khứ mà hãy nói về những thứ sẽ xảy đến trong tương lai. Hãy thôi bàn về ý tưởng của người khác mà hãy nói lên ý tưởng của chính mình. Hãy thôi bàn về các cô gái mà hãy bàn cách để làm tăng hiệu quả công việc. Hãy thôi bàn về những gì truyền thông đang quan tâm, hãy loan truyền cho người khác biết những gì bạn nghiên cứu được từ những chủ đề bình thường nhất.
Ví dụ khi một người bạn bắt đầu nói rằng đi học thật là chán, chán chết đi được. Hãy nói với họ: “Mày có biết ở Thụy Điển người ta không cần đi học đúng giờ, cứ ai đến đủ một nhóm thì học nhóm với nhau, giáo viên không giảng chung mà chỉ cùng ngồi hướng dẫn nhóm học sinh nghiên cứu một chủ đề nào đó hay làm một dự án. Mày tin được không các trường học được lập như các công ty sinh lợi, trường nào muốn có lợi thì phải thu hút được đông học sinh, muốn có đông học sinh thì phải thay đổi chất lượng và nội dung học cho thu hút và giáo viên không chấm điểm học sinh, mà chính học sinh sẽ đánh giá giáo viên của mình…”
Hoặc khi một ai đó bắt đầu: “Thằng con tao ở nhà quậy nổ trời vậy mà đi học vài ngày đã ngoan hẳn.” Thì hãy cho họ biết rằng: “Mỗi đứa trẻ sinh ra đều mang phần lớn khả năng của một thiên tài, thiên tài ngày càng ít đi vì bọn trẻ được đưa đến trường và tất cả những gì trường học làm là khóa mồm và tay chân bọn trẻ lại, chúng bị nhồi vào đầu những thứ vô bổ để rồi đánh rơi mất hết những khả năng thiên tài vốn có.” Hoặc giả cô bạn nào than rằng: “Tao buồn quá, con tao học dở tệ.” Hãy cho họ biết: “Trẻ em có 6 dạng thông minh khác nhau và học vấn là loại thông minh làm cho người ta nghèo khổ và bình thường nhất trong xã hội.”
Nếu như cả nhà đang xem một bản tin về chiến tranh Israel hãy cho họ biết những gì người Israel làm được cho nền kinh tế và cho thế giới đáng học hỏi và quan tâm tới mức nào thay vì chỉ thông tin chiến tranh ngán ngẩm… Hãy mở rộng trí óc của mình để tiếp thu những kiến thức hữu ích và loan truyền nó cho nhiều người biết hơn. Bạn không chỉ chứng tỏ mình là một người thú vị và hiểu biết mà quan trọng hơn, bạn còn đang loan truyền những giá trị tốt đẹp của cuộc sống này, làm cho người khác hứng thú hơn với việc học hỏi và tìm kiếm sự thật.
Điều này cũng giống như hành động của cậu bé trong bộ phim “đáp đền tiếp nối” vậy. Hãy tưởng tượng, thế giới này sẽ ra sao khi một người hiểu biết, loan truyền sự hiểu biết và niềm yêu thích tìm kiếm sự hiểu biết cho 3 người khác, 3 người này mỗi người lại loan truyền nó đến 3 người khác nữa. Thế thì chẳng mấy chốc, cả Việt Nam sẽ toàn là những người hiểu biết, đầy kiến thức về cuộc sống và thế giới, luôn có chính kiến của mình, đầy ắp thông tin và ý tưởng. Tôi chưa dám hình dung về một Việt Nam như thế, chắc chắn đó sẽ là một Việt Nam tốt đẹp và đáng tự hào. Và đây cũng chính là hành động thực tế cho việc mà cả xã hội này kêu gào khản cổ nhưng chẳng có một mục tiêu hay hành động cụ thể nào cả để thực hiện nó, đó là “nâng cao dân trí cho người dân Việt Nam”.
Kết thôi
Tôi không phải là người nổi tiếng hay học vấn cao siêu gì, càng không phải nhà tuyên truyền hay người đã thành công rực rỡ để có thể giới thiệu những triết lý mà tôi thu nhặt được đến cho nhiều người. Những việc tôi nói với các bạn cũng rất tầm thường và đơn giản thôi, nhưng tin chắc nhiều người không hề biết những việc đơn giản tầm thường đó lại có sức mạnh như vậy. Tôi không viết suông, những gì tôi viết là những gì tôi đã trải nghiệm và cảm nhận mà bạn hoàn toàn có thể làm theo, rất dễ dàng nhưng hiệu quả lại mang đến cảm giác tuyệt vời vô cùng.
Tôi thực sự hy vọng bạn sẽ thu lượm được ý gì đó hay ho qua bài viết rất dài này. Tôi rất thích viết dài, vì nó cũng là một cách để rèn luyện trí óc, bạn đọc một bài viết dài, cũng là đang rèn luyện trí óc. Dù cho bài viết này nhàm chán thì tin tôi đi, trí óc bạn cũng vừa được rèn luyện cách làm việc kiên nhẫn và hiệu quả hơn. Những câu chuyện ngắn có thể đem đến cho bạn một cảm xúc mạnh nhất thời, nhưng chính những bài viết dài mới làm cho trí óc bạn rèn luyện theo cách mà chính bạn cũng sẽ không hiểu được.
Thời gian là thứ có hạn, quý giá và công bằng nhất trên đời. Thế giới nhiều người bình thường vì họ sử dụng thời gian cho những việc vô nghĩa hay thậm chí tìm mọi cách để giết thời gian. Còn bạn, hãy học cách sử dụng thời gian sao cho xứng đáng và ý nghĩa. Việc đơn giản nhất tôi khuyên bạn làm để không bỏ phí thời gian, trước tiên là hãy đặt mục tiêu, lên kế hoạch cho cuộc sống, và sau đó, hãy mua ngay một cuốn sổ tay đi.
Nếu bạn không có điều kiện mua một cuốn sổ: Không dư tiền hoặc không có thời gian… Hãy để địa chỉ lại đây, tôi sẽ tặng bạn.
Triết học đường phố

Tôi trở về quê, lấy lại sự thanh thản và yên tĩnh của tâm hồn mình, để những ngày sau lại tiếp tục lăn lộn trong cái xô bồ của cuộc sống thành thị, nơi mà đầy rẫy cạm bẫy, đôi khi khiến tôi lầm lạc định hướng của chính mình: Rốt cục, tôi đang ở nơi đó để làm gì?
Tôi nằm dài trên chiếc võng của bà, nghe tiếng lá cây xào xạc ngoài vườn. Trên nền nhà, tụi trẻ con ngồi nghịch mấy thứ đồ chơi đã cũ của con mấy bác trên thành phố. Chúng nó rất nâng niu, trân trọng, phân vai và tự đóng tỉ thứ nghề trên Trái Đất này. Nhìn thấy miệng chúng nó tranh nhau phận sự, tôi bất giác mỉm cười, bắt đầu chú ý đến những hành động của tụi nó.
Thằng Hùng – lớn nhất đang làm nhà du hành vũ trụ. Nó lấy chiếc mũ bảo hiểm của bố, đứng trên giường và bước chân chậm rãi, chỉ cho những đứa trẻ con đứng dưới nền nhà nhìn ra phía cửa sổ: “Tụi bây có thấy mặt trời không? Ta đang đứng rất gần mặt trời, ta đang đặt chân lên mặt trời!” Tôi phì cười với điệu bộ và suy nghĩ ngây thơ của nó, bèn chen miệng vào nói: “Này nhóc, cháu không thể đặt chân lên mặt trời được đâu. Ở đó nóng lắm đấy, biết không hả? Đặt chân lên mặt trăng ấy!” Nó bỗng khựng lại với lời nói của tôi, nhíu mày rồi quyết đoán: “Không, cháu muốn đặt chân lên mặt trời. Cháu sẽ là người đầu tiên đặt chân lên mặt trời… Nóng cũng được!”
Con Hiên, em thằng Hùng, cầm mic hỏi, tay cầm giấy bút như phóng viên: “Thưa anh, anh đã nhìn thấy mặt trời như thế nào ạ?” Thằng Hùng gật gù, mở kính mũ bảo hiểm, đứng vẫy vẫy tay với lũ trẻ con đứng ở dưới, nói giọng cho thật giống với những người nổi tiếng trên tivi mà nó hay thấy: “Tôi đã tận mắt nhìn thấy mặt trời, tôi cảm thấy rất hãnh diện và vui mừng khi mình là người đầu tiên đến được gần mặt trời. Thực ra thì khi đến gần, mặt trời to hơn tưởng tượng của chúng ta rất nhiều, tôi cứ nghĩ nó chỉ nhỏ bằng một trái cam thôi. Nhưng thực sự thì nó to như Trái Đất của chúng ta vậy, với lại nó rất nóng…”
Con Hiên tiếp tục với chất giọng lanh lảnh: “Thế thì vì sao mặt trời nóng như vậy, tất cả đều không ai dám lại gần, mà anh lại có thể đến được đó?” Thằng Hùng kéo tay thằng Nam đang cầm tua vít và bộ sửa chữa đồ điện của bố nó nói: “Đây là kĩ sư đa tài “Nam thò lò” – đã chế tạo ra mũ và quần áo đặc biệt giúp tôi có thể đứng gần mặt trời mà không bị bỏng.” Con bé Hiên quay mic vào thằng Nam, vẫn còn thò lò mũi xanh hỏi tiếp với giọng hào hứng…
Ước mơ của chúng ta, và NGƯỜI LỚN
Những trò chơi của bọn trẻ con, thực sự nhìn có vẻ buồn cười, nhưng khiến tôi nhớ lại thời thơ ấu của mình, nhớ lại những ước mơ tuổi nhỏ. Khi còn bé, chúng ta thường không ý thức được rằng: “Liệu chúng ta có thực hiện được ước mơ đó hay không? Hoặc ý thức được rằng, đó là ước mơ ngoài tầm với, chẳng ai có thể thực hiện được điều đó cả!” Chúng ta cứ ước mơ, còn người lớn thì ra sức ngăn cản vì đó là “uớc mơ không có thật.” Những người lớn xung quanh chúng ta, ra sức chỉ cho chúng ta những kinh nghiệm và sự hiểu biết của mình, để nói cho chúng ta biết: “Rằng đó chỉ là những ước mơ viển vông, không thực tế,” giống như tôi đã chỉ cho thằng Hùng thấy rằng, nó không thể đặt chân lên mặt trời được vậy.
Người lớn, đưa chúng ta về với con đường mà họ cho là đúng đắn, đưa chúng ta về với con đường của họ, con đường của những lối mòn, không có tư duy và bứt phá, luôn sợ hãi và không dám đưa lên những thử thách để khẳng định bản thân. Họ nói với chúng ta rằng sự lựa chọn của chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu cả, ước mơ không phải là thứ có thể nuôi sống được chúng ta.
Rằng với những kĩ năng và khả năng hạn chế của mình, thì chúng ta nên học trường này, trường nọ, để mai này trở thành người nọ, người kia-những người mà chúng ta chưa từng nghĩ, rằng chúng ta sẽ trở thành những-người-đó.
Tôi từng có ước mơ trở thành họa sĩ, bởi vì tôi rất thích vẽ. Nhưng bố mẹ tôi ngăn cản, họ cho rằng tôi nông nổi hời hợt, thích toàn những thứ tầm thường mà mình không có khả năng. Họ chỉ ra sự thất bại trước mắt nếu tôi dấn bước trên con đường đó, và rải hoa hồng trên con đường khác, nếu tôi theo đuổi ngành kinh tế, thì cuộc sống trước mắt tôi chính là nhung lụa.
Phần vì sợ hãi, phần vì áp đặt, tôi đã đi theo con đường ba mẹ tôi vẽ sẵn với nụ cười trên môi họ. Từ đó, ước mơ của tôi cũng bị chìm nghỉm trong đống bài tập và trách nhiệm vô hồn mà tôi đang mang.
Ước mơ, và hành trình “theo đuổi và thực hiện hóa” ước mơ
Chị họ tôi, trong một lần thập tử nhất sinh, đã được cứu sống bởi một vị bác sĩ giỏi và nhân hậu, đã quyết tâm trở thành bác sĩ. Đã hai năm nay, chị thi vào trường Đại học Y để trở thành bác sĩ, nhưng vẫn chưa đỗ. Chị nói với tôi rằng chị vẫn quyết tâm thi vào đó, để học và trở thành bác sĩ, mặc dù nhiều người đều cho là chị điên rồ khi không chọn những trường thấp điểm hơn để học. Đối với tôi, chị chính là hình mẫu cho sự theo đuổi ước mơ đến cùng.
Tôi quen biết một anh chàng đầu bếp của một khách sạn rất nổi tiếng. Anh thư sinh, cao ráo và trắng trẻo. Không ai biết rằng, nếu giờ đây anh không ở trong bếp với bộ quần áo đầy mùi thức ăn, thì hẳn đã trở thành một kĩ sư xây dựng. Trước đây, anh đã từng là thủ khoa của trường Đại học xây dựng, từng học rất giỏi và là niềm tự hào của gia đình. Anh yêu một cô gái nấu ăn rất ngon, cô gái anh yêu từng có ước mơ trở thành đầu bếp giỏi.
Tuy nhiên, một tai nạn đã cướp đi mạng sống của chị ấy. Một lần, khi rẽ vào một quán ăn, anh đã bất giác được ăn một món có mùi vị hệt như chị đã nấu cho anh. Và thế là anh chuyển nghề, trở thành đầu bếp. Ai cũng nói anh si tình và dở hơi. Còn anh nói với tôi rằng: “Trước đó, anh chưa bao giờ có ước mơ về một điều gì, cho đến khi ăn món ăn đó.” Bạn biết đấy, có những người, giấc mơ ban đầu của họ thực chất cũng đến rất muộn, thường vào một giây phút nào đó!
À, quên chưa thông báo, giờ tôi đang đi học vẽ tại các lớp buổi tối, đã lâu không quay lại với đam mê thuở nhỏ của mình, giờ bắt tay thực hiện, thấy cuộc sống có thêm những màu sắc đẹp tươi hẳn!
Và đừng quên ước mơ ban đầu của bạn
Bạn ạ, bạn có ước mơ không? Ước mơ thuở nhỏ của bạn là gì? Đừng kìm hãm những điều mình mong muốn, những ước mơ sẽ đem cuộc sống của bạn có màu sắc thực sự, khiến bạn cố gắng và không ngừng nỗ lực. Có muôn vàn cách để thực hiện ước mơ, cũng có ngàn cách để tìm thấy ước mơ, nếu bây giờ đầu bạn vẫn chưa định hình được ước mơ của chính mình. Cứ đi, rối sẽ đến!
Đừng ngần ngại nếu ai đó nói bạn điên dồ khi đang cố làm những việc gì đó. Vì thực tế những người vĩ đại, phát minh hoặc chế tạo, hoặc làm những điều phi thường mà con người không bao giờ ngờ tới – cũng từng bị gọi là Thần Kinh hoặc Điên Rồ!
Đừng quên những ước mơ ban đầu của bạn! Những ước mơ khi bạn chưa ý thức được: “Có thể và không thể!” Bạn chưa biết bạn làm được những gì, nếu bạn chưa thử mà, đúng không? Người khác hiểu về khả năng của bản thân bạn, hay bạn có thể tự hiểu được điều đó?
Hãy cất cánh cao với ước mơ của mình! Chúc bạn làm được điều đó!

Tôi tình cờ đọc một bài viết* của trang Havard Business Review nói về vấn đề “Theo đuổi đam mê” (Follow your passion) của thế hệ Y tại Mỹ (Generation Y, thế hệ gồm những 8X cho đến 10X). Tác giả bài viết có một cách giải thích rất hay về việc “theo đuổi đam mê”: “theo đuổi” là khi bạn biết mình đang đi theo điều gì, hay nói cách khác, bạn chỉ “theo đuổi đam mê” khi bạn xác định được nó. Thật không may là không nhiều người thật sự biết họ muốn gì trước khi họ bắt đầu.
Đôi khi tốn cả hàng tháng, thậm chí hằng năm trời chỉ để nhận ra rằng bạn thật sự thích điều gì đó. Tôi ví von điều này như có những cặp đôi đến với nhau vì tình yêu sét đánh từ cái nhìn đầu tiên, cũng có những cặp quen nhau hàng năm trời chỉ để tìm hiểu và trải qua nhiều giai đoạn trước khi thật sự đến với nhau.
Tương tự với đam mê. Quá trình xây dựng đủ kỹ năng và “gom góp” tình cảm cho công việc bạn thích đôi khi khó khăn và thử thách khiến bạn muốn bỏ cuộc giữa chừng. Do vậy nếu cứ ngồi nhà tưởng tượng về “đam mê”, rồi khi mới vào làm một thời gian ngắn đã than van cực khổ và xin nghỉ việc vì công việc không như trong mơ, tôi e là bạn sẽ khó tìm được đam mê của mình.
Câu khẩu hiệu “Theo đuổi đam mê” khiến nhiều bạn trẻ nghĩ rằng phải có đam mê rồi thì mới bắt đầu dồn hết sức lực cho công việc. Nhưng rất tiếc, điều ngược lại xảy ra thường hơn, bạn phải thật sự dồn hết tâm trí cho một điều gì đó trước khi thật sự tìm thấy đam mê của mình. “Tìm kiếm đam mê” và “Theo đuổi đam mê” là hai việc không giống nhau, chúng chỉ giống nhau ở một điều là không dễ dàng để đạt được.
Steve Jobs, người nổi tiếng với những sáng tạo trong sản phẩm của mình, nổi tiếng với nhiều câu nói truyền cảm hứng đã từng bảo rằng:
“The only way to do great work is to love what you do. If you haven’t found it yet, keep looking. Don’t settle.”
Tạm dịch: ”Cách tốt nhất để làm những điều tuyệt vời là yêu những điều bạn đang làm. Nếu bạn vẫn chưa tìm thấy, hãy tiếp tục tìm. Đừng dừng lại.
Tôi hiểu câu này có nghĩa là: Hãy hết lòng tìm tòi, suy nghĩ, học hỏi cho công việc bạn đang làm đi, sau một thời gian khi mà bạn thật sự hiểu được nó và không hề cảm thấy hứng thú, đây thực sự không phải công việc mà bạn có thể gắn bó. Hãy tiếp tục tìm kiếm và lập lại quá trình này. Bạn đừng cho là đã phí thời gian cho công việc mà mình không thích vì tôi tin rằng trong quá trình làm việc, bạn đã học được kha khá kỹ năng (vì như tôi nói, hãy hết lòng tìm tòi), và cũng chính thời gian này bạn hiểu rõ hơn về bản thân, tại sao bạn thích hoặc không thích công việc hiện tại. Từ đó, chắc chắn bạn sẽ có một ý niệm rõ hơn về những việc bạn muốn làm trong tương lai.
Ngày xưa, tôi (và chắc là rất nhiều bạn đồng trang lứa khác) muốn trở thành một “doanh nhân thành đạt”. Tôi muốn trang điểm xinh đẹp, bước đi tự tin trong một cao ốc rộng lớn với bộ áo váy áo đen oách nhất có thể. Tôi sẽ có tiền để làm bất cứ những gì tôi thích, điều hành hàng trăm nhân viên, bận rộn với hội họp và di chuyển từ nơi này đến nơi khác. Tôi sẽ là mẫu hình người phụ nữ hiện đại. Tôi vui vẻ với “đam mê” của mình. Tôi biết nhiều người sẽ thấy hình ảnh này quen thuộc, không mới mẻ, không đặc biệt và bất cứ thanh niên mới lớn nào cũng có thể nghĩ đến. Đó chính xác là những hình ảnh khuôn mẫu mà tôi nhìn thấy từ xã hội và gán ghép cho bản thân mình.
Rồi tôi tình cờ làm việc 3 năm cho một chương trình tình nguyện. Chúng tôi, sinh viên Mỹ và Việt Nam, đến trường dạy cho học sinh nông thôn thể thao, các môn học và kỹ năng sống với mong muốn giúp các em tự tin và có động lực học cao hơn. Tôi chưa bao giờ xem đây là đam mê của mình, là thứ tôi sẽ đi trọn đến hết cuộc đời. Tôi cũng không nghĩ mình có thể học nhiều từ công việc này vì nó có vẻ không liên quan đến hình ảnh “nữ doanh nhân áo đen thật oách” mà tôi từng mơ. Tôi làm vì thích, vì cảm thấy mình có ích cho xã hội, làm để thử thách bản thân trong vai trò mới mỗi năm, làm để được tiếp xúc với những người bạn cùng tuổi với tính cách khác nhau đến từ những hoàn cảnh khác nhau.
Hơn nữa, tôi thích sếp của tôi vì những gì cô ấy làm cho trẻ em nông thôn Việt Nam, tôi thích cách cô ấy kiên trì và vượt qua khó khăn, tôi thích cách cô ấy hào hứng nói về ước mơ được mở rộng chương trình ra nhiều nước để có thể phục vụ nhiều hơn cho trẻ em nông thôn. Hay nói cách khác, tôi thích cách cô ấy theo đuổi ước mơ của mình. Trước khi đọc được bài báo trên, tôi đã không hề biết rằng khoảng thời gian qua chính là khoảng thời gian “đi tìm đam mê” của tôi. Từ những kỹ năng học được và suy ngẫm về bản thân qua công việc, tôi biết rằng ước mơ “nữ doanh nhân” không còn là cái đích mà tôi hướng tới. Tôi sẽ hạnh phúc hơn nếu được làm các công việc xã hội, được giúp ích cho những người cần tôi hơn.
Cuối cùng, điều mà tôi muốn nhắn nhủ với các bạn là, hãy đi tìm đam mê trước khi bạn có thể theo đuổi đam mê. Mà muốn tìm đam mê, điều quan trọng đầu tiên là đóng laptop và đặt chân ra khỏi nhà.

Nếu ai đó hỏi rằng tôi có yêu những ngày học sinh nhỏ nhỏ bé bé không? Tôi nói có, thậm chí chúng tôi vẫn mong muốn được đi học trở lại. Ở đó, tôi sẽ lại nói chuyện trong giờ học một cách lén lút vì sợ bị ghi tên vào sổ đầu bài. Sẽ loay hoay đứng xếp hàng trước mỗi giờ vào lớp và đành hanh với những tổ khác việc lớp trưởng cho ai vào lớp trước?! Sẽ bị đám con trai ôn dịch kia buộc áo dài của hai đứa con gái ngồi gần nhau lại. Và nhìn chúng nó thả pháo nổ vào thang máy giáo viên.
Chúng tôi sẽ lại khăn gói đi trại, hét hò, nhảy múa. Tất nhiên là sẽ trốn học đi chơi với nhau nữa. Đi bằng xe đạp, tới tận cùng thế giới cũng xong… À, và tôi sẽ lại yêu mối tình học trò của mình!
Dễ thương mà đúng không? Bất chấp cả một thế lực to lớn bao gồm phụ huynh giáo viên và giám thị, chúng tôi vẫn kiên cường chiến đấu, học những môn mình ghét cay ghét đắng, cam chịu những con người mình ghét đắng ghét cay. Nếu ai đó hỏi tôi đổi những ngày đi học khuôn phép nề nếp này lấy sự tự do được lựa chọn điều mà mình yêu thích, nói thật, tôi vẫn chọn đi học. Vì tôi nhớ, cả lũ chúng tôi đã khóc như mưa ngày ra trường…
Tôi không tin là chúng tôi bị bắt đi học. Với tôi, tôi lựa chọn việc được đi học. Không phải vì kiến thức gì gì đó, vì đi học vui, vậy thôi. Tôi lựa chọn niềm vui, trong một giai đoạn chưa biết buồn, cũng chưa cần phải buồn.
Lại chuyện chọn “sai” ngành
Mọi chuyện không huy hoàng như vậy với trường Đại học. Tôi chọn phải một ngành mà học đến giữa đường thì đâm ra ghét cay ghét đắng. Ghét như ghét mấy ông thầy bà cô hay đì ép học sinh thời cấp 3. “Tội nghiệp” tôi!
Nhưng Đại học thì là thứ mình có thể lựa chọn, tại sao vẫn chọn sai? Ai hỏi tôi như vậy, tôi cũng chịu thôi! 18 tuổi, tôi vẫn luôn ý thức mình muốn gì và mơ mộng gì. Chỉ là không đủ dũng cảm lựa chọn. Cũng không tin mình có năng lực theo đuổi. Chọn sai và (lê lết) đi đến cuối cùng. Chọn sai và yên tâm chọn lại. Tại sao người ta có thể học ĐH ở tuổi 80 mà không cho một đứa 22 tuổi như tôi được quyền chọn lại?! Mà, người ta có cho hay không cũng không quan trọng. Tôi tự cho phép mình là được.
Nói cho đúng ra, tôi chưa bao giờ thật sự hối hận về việc chọn ngành học của mình. Tôi chỉ nghĩ, nó giống như việc con người ta cần làm tròn nhiệm vụ của mình, trong những giai đoạn nhất định. Việc học ĐH của tôi, tôi chỉ nghĩ đơn giản như ngày nhỏ tôi chán học sử địa lí hoá các thứ (nói chung chán hết), nhưng cuối cùng vẫn đi học và thi cuối kì.
Đừng đổ lỗi cho trường đại học!
Tôi luôn biết ơn trường Đại học. Thật sự.
Nhờ có sự chọn nhầm ngày ấy, mà hôm nay, tôi quyết tâm đi con đường của mình. Yên tâm chọn lựa vì niềm tin “không ai tắm hai lần trên một dòng sông”. Và cũng bởi, 22 tuổi, tôi tin mình đã đủ năng lực hành vi và tinh thần, để chịu trách nhiệm cho bất kì quyết định (điên khùng) nào của mình.
Tôi chỉ muốn nói với những ai đã hoặc đang muốn rời bỏ trường Đại học rằng, nếu bạn muốn học, không bao giờ thiếu thứ để bạn trải nghiệm, dù bạn đang ở đâu đi nữa. Trường Đại học không làm phí thời gian của bạn, chỉ có bạn tự làm phí phạm tuổi trẻ của mình. Đừng chạy theo những giấc mơ Bill Gates, Steve Jobs… khi bạn còn chưa nhận thức rõ ràng rằng họ rất khác mình. Con đường nào cũng đúng, và con đường nào cũng sai. Là ở mình!
Và thật sự, tôi không giới hạn những điều tôi học được ở trường Đại học trong khuôn khổ kiến thức chuyên ngành, vì nếu như vậy, tôi gần như trắng tay sau khi ra trường. Tôi tin trường Đại học cho tôi những trải nghiệm. Trải nghiệm về một cấp cao hơn của một nền Giáo dục đã cũ (nhưng tôi không thấy ghét cách học này, cũng không định phỉ báng nó như một số người vẫn phê phán nước mình), trải nghiệm về cơm áo gạo tiền, về những mối quan hệ kiểu sinh viên.
Tôi đã gặp những người mà tôi muốn giữ lại trong đời đến nhiều năm sau này. Và mối tình đơn phương dễ thương vô vọng của tôi nữa. Thêm một vài việc ngông cuồng trẻ dại mà nếu là học sinh thì không dám làm, còn người lớn thì chê là u muội.
Nếu đủ niềm tin vào bản thân, cứ nghỉ học!
Nói thật, tôi đã từng muốn nghỉ học không dưới một lần, hồi còn học năm 2 năm 3, hồi tôi thi rớt, hồi tôi nhận thông báo nghỉ học Cử Nhân Tài Năng, thậm chí hồi tôi chỉ còn 1 môn nữa là kết thúc 4 năm ròng. Và giả sử, hồi đó tôi có nghỉ thật đi nữa, chắc cảm giác của tôi bây giờ cũng không khác mấy. Bình thản vậy thôi. Vì tôi vẫn luôn học, dù có đến trường hay không… Có chăng, tôi đã thiếu sót khi cho rằng tấm bằng chỉ là của mình chứ không phải của Bố Mẹ nữa. Không phải là tiền của Bố Mẹ, là niềm tin của Bố Mẹ kia.
Rất nhiều người phán xét việc tôi chọn ngành học, việc tôi đòi bỏ học. Kể cả Bố Mẹ. Kể cả bạn thân nhất. Tôi cũng từng buồn, từng đau lòng, từng áp lực vì họ. Nhưng, tôi cũng chỉ có một tuổi trẻ để sống. Có người cảm thấy sự an toàn và ổn định của họ là hạnh phúc. Có người cảm thấy được làm điều mình muốn, ngay lập tức, không tính toan nhiều nhặn, là hạnh phúc, như tôi. Vậy thì, tôi không lên án cách sống của ai. Nên cũng không đặt vào tai mình sự phán xét của họ. Dù người đó là Bố, Mẹ, bạn thân hay những người (được xem là hoặc tự cho mình là) hiểu chuyện và hiểu đời.
Chỉ bởi vì, việc tôi làm gì, sống như thế nào, hoàn toàn không liên quan đến việc tôi có đủ năng lực hoàn thành bổn phận làm con, làm bạn, làm abc xyz của mình hay không. Vì mỗi người có một cách riêng để sống có trách nhiệm. Tôi không trách nhiệm theo cách của Bố Mẹ, bạn bè, anh chị, vân vân… không có nghĩa là tôi vô tâm và hư hỏng ! Đó là tôi tự nghĩ vậy. Ai nghĩ khác tôi cũng không ép.
Đến lúc kết nhỉ, dài dòng quá rồi
Và bạn biết quan điểm của tôi là gì không? Bạn cứ nghĩ theo đúng cái cách mà bạn đang tin.(Tôi đã nói rõ là của bạn nhé!) Bạn có thể yêu quý việc đi học hoặc không, có thể nghỉ học bất kì lúc nào bạn thấy đúng thời điểm. Tôi chỉ muốn nói là, việc học (không phải việc đi học) nó vẫn luôn vận hành theo một cách kì diệu nào đó, bạn có thể nhìn thấy được hoặc không. Nên đừng phủ nhận bản thân mình, cũng đừng phủ nhận người khác. Bạn chỉ có một cuộc đời để sống, chăm sóc tốt cho nó thật sự mất rất nhiều thời gian và tâm lực. Bằng mọi giá, hãy trân trọng hiện tại, và nếu cần, đừng ngại thay đổi! Bạn luôn có cái quyền đó, bạn biết chứ? Cái quyền được lựa chọn…
P/S: 22 tuổi, sắp bước qua 23, tôi đang sống những ngày đơn độc trên con đường của mình. Hạnh phúc học cái mình muốn, nghĩ điều mình thấy được an ủi, mơ giấc mơ miên man bất tận, mỗi ngày đều sống ngoan, sống thật, dịu dàng thương mình bất chấp tất cả những sự dèm pha về một đứa con gái bất tài vô dụng và hoang tưởng – mỗi ngày.

Thiết nghĩ các cặp tình nhân có lẽ không cần lắm ngày này đâu. Một khi đã yêu nhau thì ngày nào chẳng là lễ tình nhân, lúc nào mà không có lý do để tặng quà cho nhau, lúc nào mà không có lý do để cùng nhau đi chơi hoặc hôn nhau cơ chứ. Rằm tháng bảy, trung thu, một tháng sáu, hai tháng chín,.. Ngày nào mà chả là lễ tình nhân theo cách mà các bạn ấy thể hiện.
Cũng như cho dù đất nước chúng ta đã hòa bình vài chục năm nhưng chỉ khi đến lễ quốc khánh cả nước mới sôi sục, tự hào và bàn luận thật nhiều về sự tự do. Tình yêu cũng thế, đôi lứa đã yêu nhau thì Lễ tình nhân như này cũng như một ngày để họ cảm nhận sâu sắc hơn rằng họ đang có nhau, rằng hơn tất cả những người cô đơn trên thế giới này, họ đang yêu và được yêu. Chỉ thế thôi, cho dù ai có quan trọng hóa thế nào đi chăng nữa thì valentine đối với những người đang yêu nhau, thật ra cũng bình thường thôi.
Những người cần chú ý, cần quan tâm, những người có cảm xúc phức tạp nhất trong những ngày này, lạ thay, lại chính là những người cô đơn.
Này nhé, sự cô đơn thực chất nó đã đau khổ lắm rồi, thế mà những ngày này lúc nào cũng thấy những thứ liên quan đến tình yêu, nào là viết status, nào là quảng cáo, nào là các trang báo. Ai ai cũng nói về tình yêu, đâu đâu cũng có tình yêu, nó chẳng khác nào một người đang bị đói mà xung quanh ai cũng ăn uống no sai rồi còn bàn luận về thức ăn trước mặt mình nữa. Rồi những người cô đơn ấy lúc nào cũng hô hào về sự tự do vĩ đại của mình thì trong những ngày này bỗng dưng thấy trống trãi lạ thường, cô đơn lạ thường.
Cái kiểu mà Valentine nằm nhà lướt facebook hoàn toàn không dễ chịu chút nào. Điều ấy lại nảy sinh một vấn đề nữa là những người cô đơn bỗng dưng thèm yêu lạ lùng, và nếu không may sự vội vàng sẽ khiến họ phải chấp nhận những mối tình mà sau này có khi phải ngậm ngùi. Ngày Valentine, những người yêu nhau thì sẽ vẫn cứ yêu nhau, vẫn cứ cười với nhau, vẫn sẽ nắm tay nhau, vẫn sẽ đi chơi cùng nhau như hàng triệu ngày trước đó, nhưng những người cô đơn thì sẽ cô đơn nhiều hơn, buồn nhiều hơn, trống trãi nhiều hơn.
Thấy chưa, những đôi tình nhân vào ngày này có gì khác đâu, chỉ những người cô đơn tâm hồn mới bị xáo trộn có khi nó còn kéo theo sự xáo trộn trong cuộc sống nữa ấy chứ!
Ngày này còn dành cho một loại người nữa, cũng là cô đơn nhưng chính xác phải dùng từ này cho họ, “những người sắp hết cô đơn hoặc chuẩn bị tan nát trái tim.” Valentine, một đòn bẩy tuyệt vời để những thứ tình cảm nhỏ nhen được dịp bay cao, một cơ hội tuyệt vời để bày tỏ tình cảm. Thế là thế giới sẽ được dịp chứng kiến những cặp đôi mới, hoặc bi kịch là chứng kiến những chàng trai đang cầm bó hoa nhưng nước mắt lưng tròng và tay thì đang bóp chặt lồng ngực, ai mà biết được! Dù là thiên đường hay địa ngục thì ngày này cũng là một cột mốc quan trọng trong đời họ!
Bạn có phải là người đang cô đơn? Tôi tin phải, bởi chỉ có cô đơn hôm nay bạn mới ngồi nhà và đọc những dòng này thôi. Nhưng đó không hẳn là một bi kịch đâu. Tôi xin nhắc lại một câu nói của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh:
“Tâm hồn chúng ta được sinh ra là để chờ đáp lại niềm yêu mến đến từ một tâm hồn khác. Nó giống như chiếc ống sáo, sẵn sàng reo lên khi ngọn gió mùa hè thổi qua.”
Hay một câu chuyện khác rất nổi tiếng, câu chuyện “Cô Bé Lọ Lem” ấy. Nhưng đừng hiểu nhầm, tôi không muốn nói về cô bé lọ lem hay chàng hoàng tử đâu, cả thế giới đã nói quá nhiều về họ rồi. Tôi muốn nói đến một biểu tượng ý nghĩa trong truyện mà ít ai nói tới, đó là đôi giày. Đặt một giả thiết như này, rằng không có chuyện đôi giày có thể tự giãn nở, và rằng thật ra bà mẹ của ghẻ của cô bé lọ lem cũng thử vừa chiếc giày mà hoàng tử nhặt được, thế hoàng tử làm sao tìm được lọ lem?
Dễ thôi, chỉ cần hỏi những người thử vừa một câu: “Thế chiếc giày còn lại đâu?” Không có đôi giày nào tồn tại một mình, cũng như chúng ta, không ai tồn tại một mình, vấn đề là bao giờ tìm thấy nhau? Vấn đề là “chiếc giày còn lại ở đâu?” Nó tìm ta hoặc ta tìm nó, tất cả chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Như cái tựa đề, hôm nay là ngày dành cho những người cô đơn nên tôi xin chúc cho các bạn đang cô đơn sớm tìm được một nửa của mình, đâu đó xung quanh thôi…

“Khi tôi còn đi học họ hỏi tôi muốn gì khi lớn lên. Tôi nói tôi muốn được hạnh phúc. Họ bảo tôi không hiểu câu hỏi. Tôi thì bảo họ không hiểu cuộc đời.”
Đa số tìm kiếm hạnh phúc của họ qua những thứ bên ngoài; một trong những nhà tâm lý học nổi tiếng nhất thế giới Carl Jung đã có câu rằng:
“Ai nhìn ra ngoài, mơ. Ai nhìn vào trong, thức tỉnh.”
Những thứ bên ngoài này thường chỉ mang lại những niềm vui nhất thời, không bền vững, không phải là hạnh phúc đích thực, cộng thêm sự lệ thuộc của bạn vào nó để có được hạnh phúc. Nơi nào có lệ thuộc nơi đó không có hạnh phúc.
Một trong những nhân tố lớn nhất, nếu không muốn nói là lớn nhất, ngăn cản hạnh phúc, ngăn cản sự phấn đấu của chúng ta đạt đến ước mơ đó chính là.. Bản thân chúng ta. Vâng, câu trả lời có vẻ đơn giản hơn nhiều người tưởng, đơn giản và đáng buồn. Hình như Đức Phật đã từng có câu:
“Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình.”
Hằng ngày, chúng ta tự giới hạn bản thân mình, dù là có ý thức hay trong vô thức. Bài viết này sẽ đưa ra một số gợi ý giúp chúng ta nhận ra và tháo gỡ những giới hạn, vướng bận đó. Hãy cùng xem qua những điều dưới đây, những điều một người cần phải buông bỏ (chứ không phải thêm vào) nếu muốn có được hạnh phúc.
Mong muốn (một cách nói nhẹ nhàng thay vì ham muốn)
Có tác giả nào không mong muốn bài viết của mình được nhiều người đọc? Có sinh viên mới ra trường nào không mong muốn mình được nhận vào làm việc một công ty ngon lành? Có bố mẹ nào không mong muốn con cái mình ngoan ngoãn nghe lời, học giỏi… Có một công ty nào không mong muốn sản phẩm/dịch vụ mình bán ra được thành công? Có ai không mong muốn người khác đối xử tốt với mình giống như mình đối xử tốt với họ? Có những người khốn khó nào không mong muốn chuyện cơm gạo áo tiền mưu sinh? Nói chung là có vô số ví dụ, nhưng bạn hiểu những gì tôi đang muốn nói mà.
Tuy nhiên nhiều khi chúng ta cứ quên rằng không phải chuyện gì chúng ta mong muốn đều xảy ra, mà nhiều khi là ngược lại. Không mong muốn không có nghĩa là không hành động, một người hoàn toàn có thể hành động mà không trông mong vào kết quả. Khi bạn đã làm hết khả năng của mình rồi, thì hãy biết rằng bạn đã làm hết khả năng của bạn, nếu sự việc không xảy ra như mong muốn thì đó không phải lỗi của bạn, mà nhiều khi là thần may mắn đang ngủ quên ở nhà đó thôi.
Thất vọng là cái sẽ xuất hiện khi một ham muốn không trở thành hiện thực. Người hạnh phúc là người không thất vọng, vậy thì muốn hạnh phúc thì phải hạn chế mong muốn, hạn chế thất vọng. Hạn chế thất vọng cũng đồng nghĩa với hạn chế hy vọng. Có lẽ sẽ có người không đồng ý với tôi ở điểm này, nhưng tôi muốn diễn giải cho rõ hơn.
Tôi chia hy vọng ra làm hai loại, hy vọng lớn và hy vọng nhỏ. Hy vọng lớn kiểu như hy vọng vào những điều vĩ đại, to tát, chẳng hạn như hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn, hy vọng vào thiện tính trong con người… Những hy vọng lớn kiểu này không phải là kiểu hy vọng mà tôi nói cần hạn chế như ở trên. Vì là hy vọng lớn nên nhiều khi nó có không xảy ra chúng ta cũng không thấy gì là thất vọng lắm, ngược lại nó còn mang lại ảnh hưởng tích cực nhiều hơn tiêu cực, một người có niềm tin có hy vọng vào cuộc sống là một người vẫn chưa chết, chết theo nghĩa bóng.
Hy vọng nhỏ là những hy vọng nhỏ nhặt, chẳng hạn như hy vọng rằng ngày mai trời không mưa, hy vọng rằng tấm ảnh tự sướng của mình đăng lên FB sẽ có nhiều người Like, hy vọng rằng nhỏ kia hay thằng kia sẽ thích mình, sẽ rủ mình đi chơi ngày Valentine, sẽ tặng quà cho mình.. Hy vọng rằng bài mình viết đăng lên THĐP sẽ được hơn 500 Likes! Tôi không cần 500 Likes, tôi chỉ cần MỘT người đọc bài viết của mình và nhận ra được một cái gì đó và có thay đổi theo chiều hướng tích cực (nhiều khi cái “cần” này của tôi cũng chỉ là một hy vọng nhỏ nhặt, đáng lý là tôi cũng không nên có nó).
Nếu vậy thì tôi có thể nói câu I don’t care, tôi viết chỉ vì niềm vui của việc viết, còn kết quả của nó ra sao thì tôi cũng don’t care!
Kiểm soát
Chúng ta không thể kiểm soát được hết tất cả mọi thứ. Vì thế chúng ta cũng không nên quá lo lắng với những chuyện ngoài tầm kiểm soát của mình. Mấu chốt là ở chỗ nhận ra được chuyện nào mình có thể kiểm soát được, chuyện nào thì không. Nếu bạn không thể kiểm soát được chuyện đó thì hãy để những quy luật trong cuộc sống kiểm soát nó, đừng tranh giành với cuộc sống, bạn không tranh giành lại đâu. Hãy tin vào cuộc sống, (nói theo Đạo giáo) là hãy thuận theo tự nhiên, đừng chống cự lại tự nhiên.
“Điều bạn chống cự, cầm cự.” - Carl Jung
Hãy thư thái, hãy buông bỏ, buông lơi… Đừng sợ những gì chưa biết, hãy đặt câu hỏi, hãy tò mò, khám phá thay vì phán xét, vì khi bạn biết rồi bạn sẽ không còn sợ sệt nữa.
Quá khứ
Tại sao bạn cứ mãi sống trong quá khứ trong khi bạn không bao giờ có thể quay trở về được quá khứ? Quá khứ chỉ là những bài học. Chấm hết. Quá khứ chỉ là những kinh nghiệm. Một người không thoát ra khỏi được quá khứ của họ cũng giống như một kẻ đang mộng du giữa ban ngày; họ không sống trong thực tại, họ là những kẻ theo sau thời đại, họ là những con chim tự do bị nhốt trong cái lồng quá khứ, họ là những người không bao giờ hạnh phúc.
Đời là một cuốn sách vô hạn trang, bạn sẽ không thể biết được phần còn lại của cuốn sách đang chứa đựng những gì hay ho nếu cứ nhai đi nhai lại một vài trang bạn không thích. Đúng, nhai đi nhai lại một vài trang bạn không thích. Tại sao?
Trông chờ người khác mang hạnh phúc đến cho bạn
Nếu bạn không thể tự mình hạnh phúc được thì cũng sẽ không ai có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Hạnh phúc mà phải lệ thuộc không phải là hạnh phúc đích thực mà là hạnh phúc nô lệ. Hãy làm điều ngược lại, hãy mang hạnh phúc, niềm vui đến cho người khác, bảo đảm bạn sẽ có hạnh phúc. Có ai đó đã nói rằng, hạnh phúc cũng giống như nước hoa, bạn xịt lên người khác thì chính mình cũng được thơm lây. Lần gần đây nhất bạn mang lại niềm vui cho người khác là khi nào? Khi đó bạn có vui không? Một cách khác nữa đó là: làm những gì mình thích, làm những gì mình đam mê. Thế giới này mang ơn những người biết theo đuổi đam mê.
Tự ti
Không có ai không có khuyết điểm, cũng không có ai không có ưu điểm. Những người tự ti là những người chỉ nghĩ về khuyết điểm của mình mà quên đi ưu điểm. Một tâm hồn đẹp đẽ còn cao quý hơn ngàn lần một thân xác xinh đẹp, bởi vì tâm hồn là thứ không một ai có thể photoshop hay giải phẩu thẩm mỹ được. Tôi không tin không có ai không có ưu điểm. Thế giới này đã có quá nhiều điều tiêu cực rồi, đừng thêm vào nữa, nếu bạn đang là một người tiêu cực, hãy tự giác biến mình trở thành một người tích cực đi, và đừng bao giờ lo rằng lỡ có quá nhiều người tích cực, quá ít người tiêu cực thì sao, thì thế giới này là thiên đàng chứ sao mà lo vớ vẩn.
Ganh tị
Đừng bao giờ ganh tị với những gì người khác có mà mình không có vì càng ganh tị bạn càng tiêu cực, càng tiêu cực thì cuộc đời bạn sẽ càng đi xuống. Thay vào đó hãy biết rằng bạn cũng có những cái độc nhất vô nhị hiếm quý không ai có. Bí quyết để có được nhiều hơn đó là biết ơn những gì mình đang có trong hiện tại. Ông bà ta có câu: “Không ai giàu ba họ. Không ai khó ba đời.”
Đánh giá người khác
Nhiều người “có sở thích” đánh giá người khác như thể con người ta là một món hàng để có thể được định giá. Bạn không thể đánh giá được người khác, vì con người là vô giá, và vì bạn có đánh giá cũng không chính xác. Đánh giá người khác cũng chẳng khác gì việc đoán mò, kiểu mò kim đáy biển ấy, ngàn năm mới mò trúng được một lần. Cái bạn thấy ở người khác chỉ là bề nổi 1/10 của tảng băng.
Vậy thì thay vì đánh giá người khác, hãy đánh giá chính mình! Chỉ có bạn mới là người biết bạn nhất, mới là người có thể đánh giá chính xác nhất, hãy nghiêm khắc với bản thân hơn nếu bạn còn đang quá dễ dãi. Hãy luôn trau đồi kiến thức, trí tuệ để sự đánh giá chính mình của bạn càng ngày càng chính xác hơn.
Tiêu cực
Một đầu óc tiêu cực làm sao có thể có được một cuộc sống tích cực, hạnh phúc? Bạn thử nghĩ xem đúng không? Cuộc đời rất công bằng, nếu bạn biết nhìn đủ xa. Cuộc đời chỉ bất công khi bạn chỉ biết nhìn quá gần. Quy luật nhân quả trong vũ trụ nói rằng, gieo nhân nào gặt quả nấy. Vậy thì gieo nhân tiêu cực hay tích cực hoàn toàn tùy thuộc vào sự lựa chọn của bạn, không ai khác.
Trì hoãn
Trì hoãn tỉ lệ thuận với mất thời gian. Việc gì làm xong hôm nay thì hãy dứt điểm làm cho xong. Nếu bạn có quá nhiều công việc thì hãy giải quyết những việc nhỏ trước, đó là cách tôi thường làm. Lập ra một thời khóa biểu và làm theo nó là một trong những phương pháp hiệu quả nhất để trị căn bệnh lười biếng, và để cải tiến cuộc sống của mỗi người, trẻ em thì có bố mẹ thúc ép chúng, lớn rồi thì chúng ta phải tự thúc ép chính bản thân. Kỉ luật là nền tảng của thành công; và thành công nhiều khi là nền tảng của hạnh phúc.
Cố chấp
Nhiều khi không bao giờ có ai tự nhận mình là cố chấp, ít ai tự nhận là mình sai, mặc dù trong thâm tâm ta biết rõ rằng mình sai, tâm phục chứ khẩu vẫn không chịu phục. Một người càng ít cố chấp thì càng mở rộng được nhận thức của mình. Càng biết được nhiều thì càng biết rằng mình chẳng biết gì cả. Đó chính là cái zen của Socrates, của những người khiêm hạ, của những bậc đại nhân, đại trí. Càng biết được ít thì càng gân cổ lên cãi; càng biết được nhiều thì càng không muốn cãi.
Lý do, biện hộ
Nếu bạn không muốn, bạn sẽ đưa ra rất nhiều lý do. Nếu bạn thật sự muốn, không lý do nào có thể ngăn cản bạn. Người mạnh mẽ sẽ không cần dùng tới lý do.
Lười biếng
Cuộc đời là một chuyến xe. Một là bạn tự lái chiếc xe của mình, hai là sẽ có một người khác lái xe đưa bạn tới những nơi họ muốn tới (,ba là bạn và tài xế cùng làm bạn đồng hành). Vậy thì bạn sẽ là loại người nào? Mỗi người có một cuộc sống, chẳng lẽ bạn lại không nên tự lái chiếc xe đời mình hay sao? Hãy chủ động làm chủ đời mình. Hãy giành lại số phận từ lâu bạn đã phó mặc cho vô định.
Ý tưởng cho rằng tiền là TẤT CẢ
Tiền không bao giờ là TẤT CẢ. Hạnh phúc mới là TẤT CẢ. Có những thứ hạnh phúc, có những thứ tình yêu không thể mua được bằng tiền. Nhiều người nghĩ rằng nếu mình có tiền mình sẽ có hạnh phúc, và thế là họ chạy theo đồng tiền, để rồi cuối cùng nhận ra là mình chưa bao giờ có được hạnh phúc. Đừng chạy theo đồng tiền, bạn phải làm sao để đồng tiền chạy theo bạn! Lúc đó bạn vừa có tiền, vừa có hạnh phúc! Đó mới là cái đáng làm, đó mới là cái nghệ thuật. Tất cả mọi người đều có khả năng trở thành nghệ sĩ, nếu họ muốn. Tất cả mọi người đều có khả năng có được hạnh phúc, nếu họ muốn.
Ý tưởng về một người yêu hoàn hảo
Tôi còn không hoàn hảo nói gì bạn. Nói giỡn thôi. Không có ai tuyệt đối hoàn hảo. Vì thế hãy ném cái danh sách tiêu chí tuyển chọn người yêu của bạn vào sọt rác đi. Ném càng nhanh chừng nào tốt cho bạn chừng đó. Đó là lý do tại sao bạn vẫn mãi FA bấy lâu nay, vì bạn chưa ném cái danh sách đó vào sọt rác. Đời là đời chứ không phải đời là phim hay là sách. Phim và sách thường là nơi cho các tác giả mặc sức thỏa mãn những gì họ mong ước mà không có trong đời thường, là một nơi cho chúng ta những phút giây thoát khỏi thực tại nặng nề, bộn bề của trần thế.
Ai cũng có mặt tốt và mặt chưa tốt, quan trọng là tỉ lệ nó như thế nào thôi. Đừng tìm một cô công chúa hay một anh chàng hoàng tử như trong phim, tìm một người bạn biết rõ về mặt trái của họ nhưng vẫn không bận tâm vì đã có những mặt phải bù lại hoặc áp đảo. Thay vì đi tìm một người yêu hoàn hảo, hãy tự trở thành một người yêu hoàn hảo.
Tức giận
“Cuộc đời trở nên dễ dàng hơn khi bạn học được cách chấp nhận một lời xin lỗi bạn chưa bao giờ được nghe.” – Robert Brault
Tức giận không những ảnh hưởng tới hạnh phúc của bạn mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn nữa. Một số bệnh có thể kể đến: tăng huyết áp, viêm loét dạ dày, cơ tim thiếu oxi, tổn thương tuyến giáp trạng, gây hại cho gan, hại phổi… Nói chung một người càng tức giận nhiều sẽ càng chết sớm, chết vì bệnh.
Sự chấp nhận của người khác
Nếu bạn còn quan tâm đến chuyện người khác nghĩ gì về mình bạn sẽ vẫn còn chưa hạnh phúc. Chúng ta không bao giờ có thể làm vừa lòng TẤT CẢ mọi người, và chúng ta cũng không bao giờ nên cố gắng làm chuyện đó. Đừng bao giờ làm những gì trái với lương tâm đó là tất cả những gì chúng ta cần biết. Nếu bạn không làm gì trái với lương tâm thì mặc kệ miệng đời phán xét đi. Haters gonna hate. Haters cũng sẽ không bao giờ hạnh phúc! Đừng quan tâm tới haters mà hãy quan tâm tới những người ủng hộ, hỗ trợ bạn. Hạnh phúc của bạn “lệ thuộc” vào sự không quan tâm đó.
Thời gian chúng ta không có nhiều. Thoáng một cái mà giờ đây tôi đã hai mươi mấy tuổi, tôi tin vào một tương lai sẽ hạnh phúc, vui vẻ hơn hiện tại. Chỉ cần nghĩ tới điều đó thôi cũng đủ làm động lực cho tôi phấn đấu mỗi ngày cho hạnh phúc của mình và của mọi người. Để kết thúc tôi muốn mượn lời một câu trích dẫn tôi thấy rất hay được đăng trên THĐP cách đây vài ngày (mà không hiểu sao không có nhiều người Like, có lẽ là không hợp gu với đa số). Thú thật tôi là một thành viên lâu năm của THĐP rồi, lâu hơn nhiều người có thể tưởng.
“Tôi chúc bạn có nhiều niềm vui. Đó mới đúng là thứ cần được trao đi và nhận lại. Đó mới đúng là phép lịch sự đích thực khiến tất cả mọi người đều phong lưu, trước tiên là cho chính người tặng. Đó mới đúng là kho báu mà càng được trao đổi bao nhiêu thì càng được nhân lên bấy nhiêu. Bạn có thể rải nó khắp phố phường, trên toa xe điện, hay trong các quầy báo, nó sẽ không vì thế mà suy suyển đến một nguyên tử. Bạn vứt nó ở đâu, nó sẽ mọc lên và trổ hoa ở đấy.”
— Émile Chartlier, Cánh cửa mở rộng — Alain nói về hạnh phúc

Ngày 14/2, Mạng tuyển dụng nhân sự Anphabe (www.anphabe.com) đã công bố kết quả khảo sát độc lập 100 nơi làm việc tốt nhất Việt Nam, đơn vị tư vấn là Công ty nghiên cứu thị trường Nielsen Việt Nam.
Các tiêu chí được trang mạng này đưa ra để người tham gia khảo sát đánh giá gồm:
1. Lương thưởng phúc lợi: Thu nhập và các phúc lợi khác, hiện tại & tương lai.
2. Cơ hội phát triển: Sự hỗ trợ của công ty giúp nhân viên phát triển nghề nghiệp & cá nhân.
3. Văn hóa & Giải trí: Các chuẩn mực/quy tắc ứng xử giữa công ty với nhân viên & giữa nhân viên với nhau.
4. Lãnh đạo: Năng lực và cách quản lý của đội ngũ lãnh đạo.
5. Chất lượng công việc & Cuộc sống: Cách công ty đầu tư để cải thiện chất lượng công việc - cuộc sống của nhân viên.
6. Danh tiếng công ty: Công ty nổi tiếng vì điều gì.
Với 1000 công ty được lựa chọn hoạt động trong hầu hết các ngành nghề tại Việt Nam và hơn 9000 người tham gia trả lời khảo sát, dưới đây là kết quả bảng xếp hạng 100 nơi làm việc tốt nhất trong các ngành nghề của Anphabe:

Cụ thể, Vinamilk được đánh giá đứng đầu về các tiêu chí Lương thưởng Phúc lợi và Lãnh đạo; Unilever đứng đầu về Cơ hội phát triển và Danh tiếng công ty...
Theo đánh giá của tham gia khảo sát, các tập đoàn đa quốc gia vẫn được đánh giá cao hơn và chiếm số lượng áp đảo trong Top 100. Sự góp mặt của các doanh nghiệp Việt Nam dường như vẫn khá hiếm hoi. Trong Top 10, chỉ có 2 đại diện Việt Nam là Vinamilk và Vietcombank.
Những cái tên quen thuộc trong top 10 bảng xếp hạng trên của Anphabe như Unilever, P&G, Vinamilk, Nestle, Coca-Cola cũng đồng thời xuất hiện trong danh sách Top 10 trong bảng xếp hạng 100 nhà tuyển dụng được yêu thích nhất Việt Nam 2013 của CareerBuilder hồi tháng 1/2014. Cũng theo khảo sát của CareerBuilder, Vietcombank được xếp hạng là nhà tuyển dụng được ưa thích nhất khối ngân hàng năm 2013.
Có thể thấy, theo đánh giá của người lao động, các công ty lớn trong các ngành hàng tiêu dùng nhanh, thực phẩm, công nghệ và ngân hàng vẫn là những nơi làm việc được ưa chuộng hơn cả.
Bạn biết chưa
Báo Tuyệt Cú Mèo Số 08 - Chủ đề 20/11 Tri ân thầy cô (Phát hành miễn phí)
Thông báo xét tuyển nguyện vọng bổ sung vào ĐH, CĐ hệ chính quy năm 2013
RUNG CHUÔNG VÀNG PTIT 2013 - Chuỗi chương trình hướng tới kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường
Thông điệp hay
